白雀寺

宋代 李含章
杏花风细春晴早,暂作春游趁春晓。晓寒尚觉薄侵人,宿露遥看浓湿草。 垂杨夹岸拂黄帽,官菜千塍映红袄。长松瘦柏认齐梁,坏塔残碑失寅卯。 入山但觉花更妍,到寺始惊春正好。幽寻宛转见飞叶,久坐更番换啼鸟。 佛镫青冷照千古,阅历朝昏定多少。灵雀飞来竟何在,昙花现处空如扫。 剩有珠幡拜儿女,祇听金铙鸣可岛。前生慧业不敢问,后事苍茫欲何祷。 归来但诵佛名经,篆烟一缕心香袅。
xìng huā fēng chūn qíng zǎo   zàn zuò chūn yóu chèn chūn xiǎo xiǎo hán shàng jué báo qīn rén   宿 yáo kàn nóng shī 湿 cǎo
chuí yáng jiā àn huáng mào   guān cài qiān chéng yìng hóng ǎo cháng sōng shòu bǎi rèn liáng   huài cán bēi shī yín mǎo
shān dàn jué huā gèng yán   dào shǐ jīng chūn zhèng hǎo yōu xún wǎn zhuǎn jiàn fēi   jiǔ zuò gēng fān huàn niǎo
dèng qīng lěng zhào qiān   yuè cháo hūn dìng duō shǎo líng què fēi lái jìng zài   tán huā xiàn chù kōng sǎo
shèng yǒu zhū fān bài ér   tīng jīn náo míng dǎo qián shēng huì gǎn wèn   hòu shì cāng máng dǎo
guī lái dàn sòng míng jīng   zhuàn yān xīn xiāng niǎo