白钤辖席上琵琶歌

宋代 李之仪
青海传烽沙绕塞,谋将橐戈身不介。却携红袖弄烟月,醉笑溪山穷物外。 文章声名家世事,投笔收功无十载。天子几嗟相见晚,暂许南来聊旷快。 一时宾客多可人,坐令五月如深春。画栋潭潭帘半捲,濛濛香雾无纤尘。 云披霞散烂红绿,滉漾无处投精神。秦楼风轻雁初泊,玉指如流乍前却。 捍拨当胸拍屡催,一段风光来濩索。虽无仪凤与舞兽,击拊分明谐振跃。 缑岭排空午夜凉,杳杳鸾吟上寥廓。逡巡舞袖回飞雪,红茸毯衬鸦头袜。 落花飞絮互缤纷,流星掣电争明灭。主人情不已,下客欢正浓,更邀娅姹持金钟。 从来酒户落人后,潋滟不觉随手空。金张燕接平生惯,照眼今朝真未见。 敢辞醉倒菊花偏,只恐银潢低晓箭。钧天一梦固依稀,欲问桃源路已迷。 何时再到红茸地,更遣游丝惹住伊。
qīng hǎi chuán fēng shā rào sāi   móu jiāng tuó shēn jiè què xié hóng xiù nòng yān yuè zuì   xiào shān qióng wài    
wén zhāng shēng míng jiā shì shì   tóu shōu gōng shí zài tiān jiē xiāng jiàn wǎn zàn   nán lái liáo kuàng kuài    
shí bīn duō rén   zuò lìng yuè shēn chūn huà dòng tán tán lián bàn juǎn méng   méng xiāng xiān chén    
yún xiá sàn làn hóng 绿   huàng yàng chǔ tóu jīng shén qín lóu fēng qīng yàn chū   zhǐ liú zhà qián què    
hàn dāng xiōng pāi cuī   duàn fēng guāng lái huò suǒ suī fèng shòu   fēn míng xié zhèn yuè    
gōu lǐng pái kōng liáng   yǎo yǎo luán yín shàng liáo kuò qūn xún xiù huí fēi xuě hóng   róng tǎn chèn tóu    
luò huā fēi bīn fēn   liú xīng chè diàn zhēng míng miè zhǔ rén qíng xià   huān zhèng nóng gèng   yāo chà chí jīn zhōng    
cóng lái jiǔ luò rén hòu   liàn yàn jué suí shǒu kōng jīn zhāng yàn jiē píng shēng guàn zhào   yǎn jīn zhāo zhēn wèi jiàn    
gǎn zuì dào huā piān   zhǐ kǒng yín huáng xiǎo jiàn jūn tiān mèng   wèn táo yuán    
shí zài dào hóng róng   gèng qiǎn yóu zhù