白牛岩次季平韵

清代 丘逢甲
寺楼悬踞最高层,路转松阴百级升。山为出云常作雨,人虽辟佛不嫌僧。 散花丈室泉声古,落日空江练色澄。我自擎天拜柱石,爱他风骨独崚嶒。
lóu xuán zuì gāo céng   zhuǎn sōng yīn bǎi shēng shān wèi chū yún cháng zuò   rén suī xián sēng
sàn huā zhàng shì quán shēng   luò kōng jiāng liàn chéng qíng tiān bài zhù shí   ài fēng líng céng