白苧 咏秋海棠

清代 佟世南
向閒阶斜傍,不假东君,偏饶丰致。微醉潮红,问消魂何事。 风寒露冷,垂头忘睡,起揭帘拢香细细。芙蓉苑、相映一枝开,还堪对、薄情惆怅,空忆侬家姊妹。 知甚时、萧郎代拭清宵泪。疑是佳人,环佩归也,促膝留欢,月华增媚。 莫待秋深,怨朝阳憔悴。一霎摧残,芭蕉和雨碎。悔悔过东篱,难携手、无言恨多,苦被抛弃。 搔首因思,解语当年,犹剩名字。岂道春来,看著夭桃似。
xiàng xián jiē xié bàng   jiǎ dōng jūn   piān ráo fēng zhì wēi zuì cháo hóng wèn   xiāo hún shì    
fēng hán lěng   chuí tóu wàng shuì   jiē lián lǒng xiāng róng yuàn xiāng yìng zhī kāi hái kān   duì qíng chóu chàng kōng nóng   jiā mèi        
zhī shén shí xiāo láng dài shì qīng xiāo lèi shì jiā rén huán pèi   guī   liú huān yuè huá   zēng mèi      
dài qiū shēn   yuàn zhāo yáng qiáo cuì shà cuī cán   jiāo suì huǐ huǐ guò dōng nán xié   shǒu yán hèn duō bèi pāo          
sāo shǒu yīn   jiě dāng nián   yóu shèng míng zi dào chūn lái kàn   zhù yāo táo shì