白梅诗 其一
一觉繁华梦,性留淡泊身。意中微有雪,花外欲无春。
冷入孤禅境,清如遗世人。却从烟水际,独自养其真。
yī
一
jiào
觉
fán
繁
huá
华
mèng
梦
,
xìng
性
liú
留
dàn
淡
bó
泊
shēn
身
yì
。
zhōng
意
wēi
中
yǒu
微
xuě
有
huā
雪
,
wài
花
yù
外
wú
欲
chūn
无
春
。
lěng
冷
rù
入
gū
孤
chán
禅
jìng
境
,
qīng
清
rú
如
yí
遗
shì
世
rén
人
què
。
cóng
却
yān
从
shuǐ
烟
jì
水
dú
际
,
zì
独
yǎng
自
qí
养
zhēn
其
真
。