白梅诗 其四
人间春似海,寂寞爱山家。孤屿淡相倚,高枝寒更花。
本来无色相,何处著横斜。不识东风意,寻春路转差。
rén
人
jiān
间
chūn
春
shì
似
hǎi
海
,
jì
寂
mò
寞
ài
爱
shān
山
jiā
家
gū
。
yǔ
孤
dàn
屿
xiāng
淡
yǐ
相
gāo
倚
,
zhī
高
hán
枝
gēng
寒
huā
更
花
。
běn
本
lái
来
wú
无
sè
色
xiàng
相
,
hé
何
chǔ
处
zhù
著
héng
横
xié
斜
bù
。
shí
不
dōng
识
fēng
东
yì
风
xún
意
,
chūn
寻
lù
春
zhuǎn
路
chā
转
差
。