白梅诗 其三
寒雪一以霁,浮尘了不生。偶从溪上过,忽见竹边明。
花冷方能洁,香多不损清。谁堪宣净理,应感道人情。
hán
寒
xuě
雪
yī
一
yǐ
以
jì
霁
,
fú
浮
chén
尘
liǎo
了
bù
不
shēng
生
ǒu
。
cóng
偶
xī
从
shàng
溪
guò
上
hū
过
,
jiàn
忽
zhú
见
biān
竹
míng
边
明
。
huā
花
lěng
冷
fāng
方
néng
能
jié
洁
,
xiāng
香
duō
多
bù
不
sǔn
损
qīng
清
shuí
。
kān
谁
xuān
堪
jìng
宣
lǐ
净
yìng
理
,
gǎn
应
dào
感
rén
道
qíng
人
情
。