白马篇

明代 王世贞
白马西北驰,矫若云中电。胡锦作障泥,络头珊瑚钿。 片片汗桃花,喷嘶赤琼霰。捐身出大漠,雄才为君见。 祁连春如赭,白日苍黄变。所至自无坚,腾骁必居先。 横悬单于首,驰奏未央殿。改从中黄服,遂压天闲选。 苜蓿春正饶,力疲不成咽。遗像在凌烟,英风飒然变。 亮无百年物,得施躯不贱。
bái 西 běi chí   jiǎo ruò yún zhōng diàn jǐn zuò zhàng luò   tóu shān diàn    
piàn piàn hàn táo huā   pēn chì qióng xiàn juān shēn chū xióng   cái wèi jūn jiàn    
lián chūn zhě   bái cāng huáng biàn suǒ zhì jiān téng   xiāo xiān    
héng xuán chán shǒu   chí zòu wèi yāng diàn 殿 gǎi cóng zhōng huáng suì   tiān xián xuǎn    
xu chūn zhèng ráo   chéng yàn xiàng zài líng yān yīng   fēng rán biàn    
liàng bǎi nián   shī jiàn