白鹿寺

宋代 刘克庄
岁晚霜林落叶稠,携家来作鹿门游。 偈言恍似前生说,诗稾犹烦侍者收。 身上征衫抛未得,山中灵药采无由。 十年不独行人老,入定高僧白尽头。
suì wǎn shuāng lín luò chóu   xié jiā lái zuò 鹿 mén yóu
yán huǎng shì qián shēng shuō   shī gǎo yóu fán shì zhě shōu
shēn shàng zhēng shān pāo wèi   shān zhōng líng yào cǎi yóu
shí nián xíng rén lǎo   dìng gāo sēng bái jìn tóu