白鹿洞

宋代 方岳
兹山信雄深,钟梵上云雨。 微吾紫阳翁,几何不豪取。 有来青牛车,肯作白鹿主。 诗书夜披之,一变至邹鲁。 唐虞际淳熙,此道日方午。 涧声撼皇坟,山翠湿章甫。 纷其四方人,会此共谈尘。 岳也互乡章,屦二不及户。 却后七十年,空堂凛遗矩。 四书在乾坤,六老自今古。 昭回云汉光,不隔天尺五。 厥惟貂续难,谨勿小吾土。
shān xìn xióng shēn   zhōng fàn shàng yún  
wēi yáng wēng   háo  
yǒu lái qīng niú chē   kěn zuò bái 鹿 zhǔ  
shī shū zhī   biàn zhì zōu  
táng chún   dào fāng  
jiàn shēng hàn huáng fén   shān cuì shī 湿 zhāng  
fēn fāng rén   huì gòng tán chén  
yuè xiāng zhāng   èr  
què hòu shí nián   kōng táng lǐn  
shū zài qián kūn   liù lǎo jīn  
zhāo huí yún hàn guāng   tiān chǐ  
jué wéi diāo nán   jǐn xiǎo