白龙潭上桃花源作

清代 施闰章
黄山峰壑几千曲,客游先就桃源宿。杖底殷殷雷绕身,楼头汹汹涛崩屋。 清梦全醒风雨声,深林匹练中宵明。晓起白龙掉长尾,四山飞瀑来喧争。 怪石礌砢排盾戟,寒潭冰雪澄空碧。隔溪古寺断疏钟,偃木垂藤缠绝壁。 匡庐三叠天下稀,嵩岳九龙称神奇。何如此地独兼并,咫尺众壑蟠蛟螭。 复磴丛篁白日暝,还溯药铫寻丹井。轰磕不闻人叫呼,倚杖空亭发深省。 问君莲花庵在无,连朝细雨山模糊。屋角一圭破云影,青鸾舞处看天都。 药谷仙源难具陈,琪花紫翠秋为春。凭君传语武陵客,笑杀桃源洞里人。
huáng shān fēng qiān   yóu xiān jiù táo yuán 宿 zhàng yīn yīn léi rào shēn   lóu tóu xiōng xiōng tāo bēng
qīng mèng quán xǐng fēng shēng   shēn lín liàn zhōng xiāo míng xiǎo bái lóng diào cháng wěi   shān fēi lái xuān zhēng
guài shí léi pái dùn   hán tán bīng xuě chéng kōng duàn shū zhōng   yǎn chuí téng chán jué
kuāng sān dié tiān xià   sōng yuè jiǔ lóng chēng shén jiān bìng   zhǐ chǐ zhòng pán jiāo chī
dèng cóng huáng bái míng   hái yào diào xún dān jǐng hōng wén rén jiào   zhàng kōng tíng shēn xǐng
wèn jūn lián huā ān zài   lián zhāo shān jiǎo guī yún yǐng   qīng luán chù kàn tiān
yào xiān yuán nán chén   huā cuì qiū wèi chūn píng jūn chuán líng   xiào shā táo yuán dòng rén