白莲花

宋代 徐积
水一重重玉一重,更无妖色媚西风。虽然物外能为素,又恐人閒只爱红。
shuǐ chóng chóng zhòng   gèng yāo mèi 西 fēng suī rán wài néng wéi yòu   kǒng rén xián zhǐ ài hóng