柏梁体简龚少益

宋代 王迈
青山四面画图张,溪流月下鸣汤汤。 山之下兮水之旁,有人结茅作书堂。 诵声洒洒流琳琅,使我一听乐洋洋。 应问谁为师匠良,风流相种如龚郎。 天孙付以锦绣肠,一挥十纸烂成章。 上与奎宿争光芒,器成未售此焉藏。 吁嗟无地堪翱翔,尘缨自濯歌沧浪。 床头金尽羞悭囊,山鬼吹灯夜恓惶。 蚊雷聚噪肆颉颃,仗剑起舞涕泗滂。 劝君停剑无庸伤,时平贤路如康庄。 鸾凤引喙鸣高岗,时危此道隘且荒。 横宝在道暗无光,运行如此休慨慷。 男儿立身当自强,精金须经百炼刚。 膜外荣枯等秕糠,惟忠惟孝不可忘。 请君倾耳听柏梁,谓余不信来对床。
qīng shān miàn huà zhāng   liú yuè xià míng shāng shāng  
shān zhī xià shuǐ zhī páng   yǒu rén jié máo zuò shū táng  
sòng shēng liú lín láng   shǐ 使 tīng yáng yáng  
yīng wèn shuí wèi shī jiàng liáng   fēng liú xiāng zhǒng gōng láng  
tiān sūn jǐn xiù cháng   huī shí zhǐ làn chéng zhāng  
shàng kuí 宿 zhēng guāng máng   chéng wèi shòu yān cáng  
jiē kān áo xiáng   chén yīng zhuó cāng làng  
chuáng tóu jīn jìn xiū qiān náng   shān guǐ chuī dēng huáng  
wén léi zào jié háng   zhàng jiàn pāng  
quàn jūn tíng jiàn yōng shāng   shí píng xián kāng zhuāng  
luán fèng yǐn huì míng gāo gǎng   shí wēi dào ài qiě huāng  
héng bǎo zài dào àn guāng   yùn xíng xiū kǎi kāng  
nán ér shēn dāng qiáng   jīng jīn jīng bǎi liàn gāng  
wài róng děng kāng   wéi zhōng wéi xiào wàng  
qǐng jūn qīng ěr tīng bǎi liáng   wèi xìn lái duì chuáng