白莲草亭前盆池所出也惯见红华忽遇此本孤高淡素有足爱者众皆以比妇人而予独以拟颜子云

宋代 郑刚中
鲛人织绡已奇诡,轻梭引丝不濡水。何为玉人雕琢玉,亦在泠泠水泉底。 截肪磨玷既成花,盖以青铜耸而起。体色当从太虚来,五采世间俱一洗。 似云嫦娥醉步跌,误堕污渠出清泚。又疑骊山妃子泉,老藕拔根浮到此。 斯言谩诞何足稽,况乃穷乡宁有是。我闻贤者在泥涂,其涅不缁岂无以。 外观不逐纷华迁,虚室常随吉祥止。心斋自厌荤酒肥,坐忘尽黜青黄美。 薰然蓄积为德馨,表里绝尘无与比。黄昏陋巷风雨寒,细看岂非颜氏子。
jiāo rén zhī xiāo guǐ   qīng suō yǐn shuǐ wéi rén diāo zhuó   zài líng líng shuǐ quán    
jié fáng diàn chéng huā   gài qīng tóng sǒng ér dāng cóng tài lái   cǎi shì jiān    
shì yún cháng é zuì diē   duò chū qīng yòu shān fēi quán lǎo   ǒu gēn dào    
yán màn dàn   kuàng nǎi qióng xiāng níng yǒu shì wén xián zhě zài   niè    
wài guān zhú fēn huá qiān   shì cháng suí xiáng zhǐ xīn zhāi yàn hūn jiǔ féi zuò   wàng jǐn chù qīng huáng měi    
xūn rán wèi xīn   biǎo jué chén huáng hūn lòu xiàng fēng hán   kàn fēi yán shì zi