百籁坐自吟

清代 胤禛
飒然一派起秋林,相和无人竟夕吟。落叶萧萧声乍隐,悬泉㶁㶁响堪寻。 悠扬岂似临风笛,断续非关捣练砧。默坐寂寥听不厌,恍于静里得空心。
rán pài qiū lín   xiāng rén jìng yín luò xiāo xiāo shēng zhà yǐn   xuán quán guó guó xiǎng kān xún
yōu yáng shì lín fēng   duàn fēi guān dǎo liàn zhēn zuò liáo tīng yàn   huǎng jìng kòng xīn