白拒霜

宋代 林景熙
美人潇洒江水东,玉为肌骨冰为容。 岂无嫣红闹别浦,自性淡伫羞迎逢。 燕脂百斛斗宫饰,白帝有令毋纤稼。 霜纨雾谷许在列,其敢诲冶女不共。 阿环羽衣曾按舞,睡棠何事分春浓。 不如淡扫粉亦却,诸姨合避虢国封。 当时亲承香露渥,峡梦回首云无踪。 空闻天王守太白,朝元阁下悲秋苏。 我来殷勤为花寿,铅霜赠尔瑶兔舂。 却向花间酌清气,叱御勿进琉璃锺。
měi rén xiāo jiāng shuǐ dōng   wèi bīng wéi róng  
yān hóng nào bié   xìng dàn zhù xiū yíng féng  
yān zhī bǎi dòu gōng shì   bái yǒu lìng xiān jià  
shuāng wán zài liè   gǎn huì gòng  
ā huán céng àn   shuì táng shì fēn chūn nóng  
dàn sǎo fěn què   zhū guó guó fēng  
dāng shí qīn chéng xiāng   xiá mèng huí shǒu yún zōng  
kōng wén tiān wáng shǒu tài bái   cháo yuán xià bēi qiū  
lái yīn qín wèi huā shòu 寿   qiān shuāng zèng ěr yáo chōng  
què xiàng huā jiān zhuó qīng   chì jìn liú li zhōng