百合花用足两韵二首 其一

明代 释函是
花以无名胜有名,野林僻径称山情。微风度水香宜远,高日眠云梦不成。 遁世岂矜尘外见,近人最是热中清。折来未必供幽赏,独忆当年溪上行。
huā míng shèng yǒu míng   lín jìng chēng shān qíng wēi fēng shuǐ xiāng yuǎn   gāo mián yún mèng chéng
dùn shì jīn chén wài jiàn   jìn rén zuì shì zhōng qīng zhé lái wèi gōng yōu shǎng   dāng nián shàng xíng