白狗峡

宋代 范成大
江纹圆复破,树色昏还明。 连滩竹节稠,汹怒奔夷陵。 石矶铁色顽,相望如奸朋。 踞岸意不佳,当流势尤狞。 山回水若尽,但见青竛竮。 惨惨疑鬼寰,幽幽无人声。 颠沛安危机,艰难古今情。 俯窥得目眩,却立恐神惊。 白云冒岩扉,下维玉虚庭。 神仙坐阅世,应笑行人行。
jiāng wén yuán   shù hūn hái míng
lián tān zhú jié chóu   xiōng bēn líng
shí tiě wán   xiāng wàng jiān péng
àn jiā   dāng liú shì yóu níng
shān huí shuǐ ruò jǐn   dàn jiàn qīng líng píng
cǎn cǎn guǐ huán   yōu yōu rén shēng
diān pèi ān wēi   jiān nán jīn qíng
kuī xuàn   què kǒng shén jīng
bái yún mào yán fēi   xià wéi tíng
shén xiān zuò yuè shì   yīng xiào xíng rén xíng