白发

唐代 白居易
白发知时节,暗与我有期。今朝日阳里,梳落数茎丝。 家人不惯见,悯默为我悲。我云何足怪,此意尔不知。 凡人年三十,外壮中已衰。但思寝食味,已减二十时。 况我今四十,本来形貌羸。书魔昏两眼,酒病沉四肢。 亲爱日零落,在者仍别离。身心久如此,白发生已迟。 由来生老死,三病长相随。除却念无生,人间无药治。
bái zhī shí jié   àn yǒu jīn zhāo yáng   shū luò shù jīng
jiā rén guàn jiàn   mǐn wèi bēi yún guài   ěr zhī
fán rén nián sān shí   wài zhuàng zhōng shuāi dàn qǐn shí wèi   jiǎn èr shí shí
kuàng jīn shí   běn lái xíng mào léi shū hūn liǎng yǎn   jiǔ bìng chén zhī
qīn ài líng luò   zài zhě réng bié shēn xīn jiǔ   bái shēng chí
yóu lái shēng lǎo   sān bìng zhǎng xiàng suí chú què niàn shēng   rén jiān yào zhì