白艾原客

唐代 方干
原上桑柘瘦,再来还见贫。沧州几年隐,白发一茎新。 败叶平空堑,残阳满近邻。闲言说知己,半是学禅人。
yuán shàng sāng zhè shòu   zài lái huán jiàn pín cāng zhōu nián yǐn   bái jīng xīn
bài píng kōng qiàn   cán yáng mǎn jìn lín xián yán shuō zhī   bàn shì xué chán rén