跋黄京甫必昌提干四书讲义

宋代 王迈
吾友黄京甫,器资厚以浑。自了场屋债,遍参诸老门。 四书不释手,日旰忘晨飧。超悟到圣处,不能忘于言。 序讲凡五篇,字字比玙璠。伊洛有心印,传受百圣源。 紫阳有心灯,瞩破万世昏。得君再紬绎,提要钩其玄。 如印一洗涤,篆籀宛然存。如灯增膏油,光焰大且繁。 我昔从师友,是书粗讨论。老大学不进,德性焉能尊。 因君重感慨,旧闻日当温。愿言剪枝叶,作意事本根。
yǒu huáng jīng   hòu hún le chǎng zhài biàn   cān zhū lǎo mén    
shū shì shǒu   gàn wàng chén sūn chāo dào shèng chù   néng wàng yán    
jiǎng fán piān   fán luò yǒu xīn yìn chuán   shòu bǎi shèng yuán    
yáng yǒu xīn dēng   zhǔ wàn shì hūn de jūn zài chōu   yào gōu xuán    
yìn   zhuàn zhòu wǎn rán cún dēng zēng gào yóu guāng   yàn qiě fán    
cóng shī yǒu   shì shū tǎo lùn lǎo xué jìn   xìng yān néng zūn    
yīn jūn zhòng gǎn kǎi   jiù wén dāng wēn yuàn yán jiǎn zhī zuò   shì běn gēn