八归 隐几山楼赋夕阳

清代 厉鹗
初翻雁背,旋催鸦翼,高树半挂微晕。销凝最是登楼意,常对乱波红蘸,远山青衬。 不管长亭歌欲断,渐照去、鞭痕将隐。想故苑、燕麦离离,满地弄金粉。 何况春游乍歇,花愁多少,只恼黄昏偏近。冷和帆落,惨连笳起,更带孤烟斜引。 误雕栏倚遍,霁色明朝也应准。无言处,望中容易,下却西墙,相思人老尽。
chū fān yàn bèi   xuán cuī   gāo shù bàn guà wēi yùn xiāo níng zuì shì dēng lóu   cháng duì luàn hóng zhàn   yuǎn shān qīng chèn
guǎn cháng tíng duàn   jiàn zhào biān hén jiāng yǐn xiǎng yuàn yān mài   mǎn nòng jīn fěn
kuàng chūn yóu zhà xiē   huā chóu duō shǎo   zhǐ nǎo huáng hūn piān jìn lěng fān luò   cǎn lián jiā   gèng dài yān xié yǐn
diāo lán biàn   míng cháo yìng zhǔn yán chù   wàng zhōng róng   xià què 西 qiáng   xiāng rén lǎo jìn