罢归

宋代 张孝祥
亲老难为住,恩深许放归。北行湘水阔,南望瘴烟微。 兵卫收门戟,征尘上客衣。遥知六七月,喜气满庭闱。
qīn lǎo nán wéi zhù   ēn shēn fàng guī běi xíng xiāng shuǐ kuò nán   wàng zhàng yān wēi    
bīng wèi shōu mén   zhēng chén shàng yáo zhī liù yuè   mǎn tíng wéi