罢官后稍谢宾客十绝 其六

宋代 李之仪
春风浩荡思无涯,老病萦仍苦恋家。推枕不知真早晚,小窗披雨一庭花。
chūn fēng hào dàng   lǎo bìng yíng réng liàn jiā tuī zhěn zhī zhēn zǎo wǎn   xiǎo chuāng tíng huā