跋范宽秦川图

金朝 麻九畴
山水人传范家笔,画史推尊为第一。朅来因看秦川图,天下丹青能事毕。 大山岩岩如国君,小山郁郁如陪臣。大石盘盘社与稷,小石落落士与民。 一山一形似争长,一石一态如布军。想君胸中有全秦,见鐻削鐻鐻乃真。 掌上长安近于日,千树万树生青春。忆昔岐山凤皇语,葱葱柞棫沾新雨。 昆夷束手密须降,不见功勋见歌舞。黄金铸牛西入僰,五丁云栈通中国。 骊山宫阙九天高,六处孱王走衔璧。不信诗书信法家,关东半被鱼书惑。 尽卷图籍亦大好,五十年凶都一埽。章邯董翳举如毛,沐猴冠委金陵道。 北原兵自天而下,汉室倾颓如解瓦。祁山六出纵无功,渭水犹堪饮君马。 螭蟠老将骨未朽,草附那能济阳九。技痒投鞭抵岁星,归来鹿死何人手。 神武空矜贺六浑,投机常落周人后。竟令冯翊软沙边,东风一夜吹新柳。 侵寻皂角相料理,抛掷龙津浮汴水。鹢头过处巳非隋,不觉晋阳人姓李。 华清高宴戛宫梧,舞马如何护两都。纵得青骡还蜀道,肉得沙场白骨无。 兴亡自取不足吁,可怜神州为盗区。贪徵往古山川事,忘却题诗赏画图。
shān shuǐ rén chuán fàn jiā   huà shǐ tuī zūn wèi qiè lái yīn kàn qín chuān tiān   xià dān qīng néng shì    
shān yán yán guó jūn   xiǎo shān péi chén shí pán pán shè xiǎo   shí luò luò shì mín    
shān xíng zhēng zhǎng   shí tài jūn xiǎng jūn xiōng zhōng yǒu quán qín jiàn   xuē nǎi zhēn    
zhǎng shàng cháng ān jìn   qiān shù wàn shù shēng qīng chūn shān fèng huáng cōng   cōng zuò zhān xīn    
kūn shù shǒu jiàng   jiàn gōng xūn jiàn huáng jīn zhù niú 西   dīng yún zhàn tōng zhōng guó    
shān gōng què jiǔ tiān gāo   liù chù chán wáng zǒu xián xìn shī shū xìn jiā guān   dōng bàn bèi shū huò    
jǐn juǎn hǎo   shí nián xiōng dōu sào zhāng hán dǒng máo   hóu guān wěi jīn líng dào    
běi yuán bīng tiān ér xià   hàn shì qīng tuí jiě shān liù chū zòng gōng wèi   shuǐ yóu kān yǐn jūn    
chī pán lǎo jiàng wèi xiǔ   cǎo néng yáng jiǔ yǎng tóu biān suì xīng guī   lái 鹿 rén shǒu    
shén kōng jīn liù hún   tóu cháng luò zhōu rén hòu jìng lìng féng ruǎn shā biān dōng   fēng chuī xīn liǔ    
qīn xún zào jiǎo xiāng liào   pāo zhì lóng jīn biàn shuǐ tóu guò chù fēi suí   jué jìn yáng rén xìng    
huá qīng gāo yàn jiá gōng   liǎng zòng de qīng luó hái shǔ dào ròu   shā chǎng bái    
xīng wáng   lián shén zhōu wèi dào tān zhēng wǎng shān chuān shì wàng   què shī shǎng huà