跋方云台文藁二十韵

宋代 刘克庄
文人何琐碎,夫子独雄尊。 击水移南海,追风出大宛。 黑潭龙怒起,碧宇鹘孤鶱。 翕曶波涛涌,须臾电雹奔。 笔锋山突兀,墨沈雨倾翻。 轩豁青天露,凄迷白昼昏。 至微该草树,极大括乾坤。 金鼓条侯壁,旌旗渭上屯。 聚如群玉圃,散似建章门。 览岱亲临顶,穷河直至源。 檄书传绝漠,诗句落中原。 猛虎堪须捋,修鲸可气吞。 寂寥时数语,浩荡或千言。 神与经营力,谁窥斧凿痕。 流行通象桂,模刻遍湘沅。 欲拣皆逢宝,将芟不见繁。 居然开穾奥,讵肯闯篱籓。 坎井疑天大,溪流笑海浑。 不妨儿辈撼,姑付后人论。 拙咏虽卑弱,因公傥并存。
wén rén suǒ suì   xióng zūn
shuǐ nán hǎi   zhuī fēng chū yuān
hēi tán lóng   xiān
tāo yǒng   diàn báo bēn
fēng shān   shěn qīng fān
xuān huò qīng tiān   bái zhòu hūn
zhì wēi gāi cǎo shù   kuò qián kūn
jīn tiáo hòu   jīng wèi shàng tún
qún   sàn shì jiàn zhāng mén
lǎn dài qīn lín dǐng   qióng zhí zhì yuán
shū chuán jué   shī luò zhōng yuán
měng kān   xiū jīng tūn
liáo shí shù   hào dàng huò qiān yán
shén jīng yíng   shuí kuī záo hén
liú xíng tōng xiàng guì   biàn xiāng yuán
jiǎn jiē féng bǎo   jiāng shān jiàn fán
rán kāi yào ào   kěn chuǎng fān
kǎn jǐng tiān   liú xiào hǎi hún
fáng ér bèi hàn   hòu rén lùn
zhuō yǒng suī bēi ruò   yīn gōng tǎng bìng cún