八窗叔用前韵相寄时留村舍和以谢之

宋代 李曾伯
洛川已矣不复见,斯地岿然犹独存。 九仞成功忍亏篑,百年种德在深根。 依稀旧燕空梁语,俯仰飞鸿踏雪痕。 多少名园富花石,争如书圃付儿孙。
luò chuān jiàn   kuī 岿 rán yóu cún
jiǔ rèn chéng gōng rěn kuī kuì   bǎi nián zhòng zài shēn gēn
jiù yàn kōng liáng   yǎng fēi hóng 鸿 xuě hén
duō shǎo míng yuán huā shí   zhēng shū ér sūn