八宝妆·望远秋平

宋代 陈允平
望远秋平。初过雨、微茫水满烟汀。乱葓疏柳,犹带数点残萤。待月重帘谁共倚,信鸿断续两三声。夜如何,顿凉骤觉,纨扇无情。还思骖莺素约,念凤箫雁瑟,取次尘生。旧日潘郎,双鬓半已星星。琴心锦意暗懒,又争奈、西风吹恨醒。屏山冷,怕梦魂、飞度蓝桥不成。
wàng yuǎn qiū píng chū guò wēi máng shuǐ mǎn yān tīng luàn hóng shū liǔ   yóu dài shǔ diǎn cán yíng dài yuè zhòng lián shuí gòng   xìn hóng 鸿 duàn liǎng sān shēng   dùn liáng zhòu jué   wán shàn qíng hái cān yīng yuē   niàn fèng xiāo yàn   chén shēng jiù pān láng   shuāng bìn bàn xīng xing qín xīn jǐn àn lǎn   yòu zhēng nài 西 fēng chuī hèn xǐng píng shān lěng   mèng hún fēi lán qiáo chéng