八哀诗 其四 赠太子师汝阳郡王琎

唐代 杜甫
汝阳让帝子,眉宇真天人。虬须似太宗,色映塞外春。 往者开元中,主恩视遇频。出入独非时,礼异见群臣。 爱其谨洁极,倍此骨肉亲。从容听朝后,或在风雪晨。 忽思格猛兽,苑囿腾清尘。羽旗动若一,万马肃駪駪。 诏王来射雁,拜命已挺身。箭出飞鞚内,上又回翠麟。 翻然紫塞翮,下拂明月轮。胡人虽获多,天笑不为新。 王每中一物,手自与金银。袖中谏猎书,扣马久上陈。 竟无衔橛虞,圣聪矧多仁。官免供给费,水有在藻鳞。 匪唯帝老大,皆是王忠勤。晚年务置醴,门引申白宾。 道大容无能,永怀侍芳茵。好学尚贞烈,义形必沾巾。 挥翰绮绣扬,篇什若有神。川广不可溯,墓久狐兔邻。 宛彼汉中郡,文雅见天伦。何以开我悲,泛舟俱远津。 温温昔风味,少壮已书绅。旧游易磨灭,衰谢增酸辛。
yáng ràng   méi zhēn tiān rén qiú shì tài zōng   yìng sài wài chūn
wǎng zhě kāi yuán zhōng   zhǔ ēn shì pín chū fēi shí   jiàn qún chén
ài jǐn jié   bèi ròu qīn cóng róng tīng cháo hòu   huò zài fēng xuě chén
měng shòu   yuàn yòu téng qīng chén dòng ruò   wàn shēn shēn
zhào wáng lái shè yàn   bài mìng tǐng shēn jiàn chū fēi kòng nèi   shàng yòu huí cuì lín
fān rán sāi   xià míng yuè lún rén suī huò duō   tiān xiào wéi xīn
wáng měi zhōng   shǒu jīn yín xiù zhōng jiàn liè shū   kòu jiǔ shàng chén
jìng xián jué   shèng cōng shěn duō rén guān miǎn gōng fèi   shuǐ yǒu zài zǎo lín
fěi wéi lǎo   jiē shì wáng zhōng qín wǎn nián zhì   mén yǐn shēn bái bīn
dào róng néng   yǒng huái 怀 shì fāng yīn hào xué shàng zhēn liè   xíng zhān jīn
huī hàn xiù yáng   piān shí ruò yǒu shén chuān guǎng 广   jiǔ lín
wǎn hàn zhōng jùn   wén jiàn tiān lún kāi bēi   fàn zhōu yuǎn jīn
wēn wēn fēng wèi   shào zhuàng shū shēn jiù yóu miè   shuāi xiè zēng suān xīn