八哀诗。故著作郎贬台州司户荥阳郑公虔

唐代 杜甫
鶢鶋至鲁门,不识钟鼓飨。孔翠望赤霄,愁思雕笼养。 荥阳冠众儒,早闻名公赏。地崇士大夫,况乃气精爽。 天然生知姿,学立游夏上。神农极阙漏,黄石愧师长。 药纂西极名,兵流指诸掌。贯穿无遗恨,荟蕞何技痒。 圭臬星经奥,虫篆丹青广。子云窥未遍,方朔谐太枉。 神翰顾不一,体变钟兼两。文传天下口,大字犹在榜。 昔献书画图,新诗亦俱往。沧洲动玉陛,宣鹤误一响。 三绝自御题,四方尤所仰。嗜酒益疏放,弹琴视天壤。 形骸实土木,亲近唯几杖。未曾寄官曹,突兀倚书幌。 晚就芸香阁,胡尘昏坱莽。反覆归圣朝,点染无涤荡。 老蒙台州掾,泛泛浙江桨。覆穿四明雪,饥拾楢溪橡。 空闻紫芝歌,不见杏坛丈。天长眺东南,秋色馀魍魉。 别离惨至今,斑白徒怀曩。春深秦山秀,叶坠清渭朗。 剧谈王侯门,野税林下鞅。操纸终夕酣,时物集遐想。 词场竟疏阔,平昔滥吹奖。百年见存殁,牢落吾安放。 萧条阮咸在,出处同世网。他日访江楼,含凄述飘荡。
yuán zhì mén   shí zhōng xiǎng kǒng cuì wàng chì xiāo   chóu diāo lóng yǎng
xíng yáng guān zhòng   zǎo wén míng gōng shǎng chóng shì dài   kuàng nǎi jīng shuǎng
tiān rán shēng zhī 姿   xué yóu xià shàng shén nóng quē lòu   huáng shí kuì shī zhǎng
yào zuǎn 西 míng   bīng liú zhǐ zhū zhǎng guàn chuān 穿 hèn   huì zuì yǎng
guī niè xīng jīng ào   chóng zhuàn dān qīng guǎng 广 zi yún kuī wèi biàn   fāng shuò xié tài wǎng
shén hàn   biàn zhōng jiān liǎng wén chuán tiān xià kǒu   yóu zài bǎng
xiàn shū huà   xīn shī wǎng cāng zhōu dòng   xuān xiǎng
sān jué   fāng yóu suǒ yǎng shì jiǔ shū fàng   tán qín shì tiān rǎng
xíng hái shí   qīn jìn wéi zhàng wèi céng guān cáo   shū huǎng
wǎn jiù yún xiāng   chén hūn yǎng mǎng fǎn guī shèng cháo   diǎn rǎn dàng
lǎo méng tāi zhōu yuàn   fàn fàn zhè jiāng jiǎng chuān 穿 míng xuě   shí yóu xiàng
kōng wén zhī   jiàn xìng tán zhàng tiān cháng tiào dōng nán   qiū wǎng liǎng
bié cǎn zhì jīn   bān bái huái 怀 nǎng chūn shēn qín shān xiù   zhuì qīng wèi lǎng
tán wáng hóu mén   shuì lín xià yāng cāo zhǐ zhōng hān   shí xiá xiǎng
chǎng jìng shū kuò   píng làn chuī jiǎng bǎi nián jiàn cún   láo luò ān fàng
xiāo tiáo ruǎn xián zài   chū chù tóng shì wǎng fǎng 访 jiāng lóu   hán shù piāo dàng