八哀诗·故司徒李公光弼

唐代 杜甫
司徒天宝末,北收晋阳甲。胡骑攻吾城,愁寂意不惬。 人安若泰山,蓟北断右胁。朔方气乃苏,黎首见帝业。 二宫泣西郊,九庙起颓压。未散河阳卒,思明伪臣妾。 复自碣石来,火焚乾坤猎。高视笑禄山,公又大献捷。 异王册崇勋,小敌信所怯。拥兵镇河汴,千里初妥帖。 青蝇纷营营,风雨秋一叶。内省未入朝,死泪终映睫。 大屋去高栋,长城扫遗堞。平生白羽扇,零落蛟龙匣。 雅望与英姿,恻怆槐里接。三军晦光彩,烈士痛稠叠。 直笔在史臣,将来洗箱箧。吾思哭孤冢,南纪阻归楫。 扶颠永萧条,未济失利涉。疲苶竟何人,洒涕巴东峡。
tiān bǎo   běi shōu jìn yáng jiǎ gōng chéng   chóu qiè
rén ān ruò tài shān   běi duàn yòu xié shuò fāng nǎi   shǒu jiàn
èr gōng 西 jiāo   jiǔ miào tuí wèi sàn yáng   míng wěi chén qiè
jié shí lái   huǒ fén qián kūn liè gāo shì xiào shān   gōng yòu xiàn jié
wáng chóng xūn   xiǎo xìn suǒ qiè yōng bīng zhèn biàn   qiān chū tuǒ tiē
qīng yíng fēn yíng yíng   fēng qiū nèi xǐng wèi cháo   lèi zhōng yìng jié
gāo dòng   cháng chéng sǎo dié píng shēng bái shàn   líng luò jiāo lóng xiá
wàng yīng 姿   chuàng huái jiē sān jūn huì guāng cǎi   liè shì tòng chóu dié
zhí zài shǐ chén   jiāng lái xiāng qiè zhǒng   nán guī
diān yǒng xiāo tiáo   wèi shī shè nié jìng rén   dōng xiá