八哀诗·故秘书少监武功苏公源明

唐代 杜甫
武功少也孤,徒步客徐兖。读书东岳中,十载考坟典。 时下莱芜郭,忍饥浮云巘。负米晚为身,每食脸必泫。 夜字照爇薪,垢衣生碧藓。庶以勤苦志,报兹劬劳显。 学蔚醇儒姿,文包旧史善。洒落辞幽人,归来潜京辇。 射君东堂策,宗匠集精选。制可题未干,乙科已大阐。 文章日自负,吏禄亦累践。晨趋阊阖内,足蹋宿昔趼。 一麾出守还,黄屋朔风卷。不暇陪八骏,虏庭悲所遣。 平生满尊酒,断此朋知展。忧愤病二秋,有恨石可转。 肃宗复社稷,得无逆顺辨。范晔顾其儿,李斯忆黄犬。 秘书茂松意,溟涨本末浅。青荧芙蓉剑,犀兕岂独剸。 反为后辈亵,予实苦怀缅。煌煌斋房芝,事绝万手搴。 垂之俟来者,正始征劝勉。不要悬黄金,胡为投乳畎。 结交三十载,吾与谁游衍。荥阳复冥莫,罪罟已横罥。 呜呼子逝日,始泰则终蹇。长安米万钱,凋丧尽馀喘。 战伐何当解,归帆阻清沔。尚缠漳水疾,永负蒿里饯。
gōng shǎo   yǎn shū dōng yuè zhōng   shí zài kǎo fén diǎn
shí xià lái guō   rěn yún yǎn wǎn wéi shēn   měi shí liǎn xuàn
zhào ruò xīn   gòu shēng xiǎn shù qín zhì   bào láo xiǎn
xué wèi chún 姿   wén bāo jiù shǐ shàn luò yōu rén   guī lái qián jīng niǎn
shè jūn dōng táng   zōng jiàng jīng xuǎn zhì wèi gàn   chǎn
wén zhāng   lèi jiàn chén chāng nèi   宿 jiǎn
huī chū shǒu hái   huáng shuò fēng juǎn xiá péi jùn   tíng bēi suǒ qiǎn
píng shēng mǎn zūn jiǔ   duàn péng zhī zhǎn yōu fèn bìng èr qiū   yǒu hèn shí zhuǎn
zōng shè   shùn biàn fàn ér   huáng quǎn
shū mào sōng   míng zhǎng běn qiǎn qīng yíng róng jiàn   tuán
fǎn wèi hòu bèi xiè   shí huái 怀 miǎn huáng huáng zhāi fáng zhī   shì jué wàn shǒu qiān
chuí zhī lái zhě   zhèng shǐ zhēng quàn miǎn yào xuán huáng jīn   wéi tóu quǎn
jié jiāo sān shí zài   shuí yóu yǎn xíng yáng míng   zuì héng juàn
zi shì   shǐ tài zhōng jiǎn cháng ān wàn qián   diāo sàng jìn chuǎn
zhàn dāng jiě   guī fān qīng miǎn shàng chán zhāng shuǐ   yǒng hāo jiàn