阿字行后作七首 其三

明代 释函可
言别多哽咽,况我大漠中。我身如断梗,尔身亦飘蓬。 相聚虽一岁,恍惚数夕同。尔留已多恨,尔去更何穷。 秋风振高林,落叶分西东。雁飞不成队,菊开不成丛。 作书报汝师,兼上老人峰。平安复平安,把笔心正忡。
yán bié duō gěng   kuàng zhōng shēn duàn gěng ěr   shēn piāo péng    
xiāng suī suì   huǎng shù tóng ěr liú duō hèn ěr   gèng qióng    
qiū fēng zhèn gāo lín   luò fēn 西 dōng yàn fēi chéng duì   kāi chéng cóng    
zuò shū bào shī   jiān shàng lǎo rén fēng píng ān píng ān   xīn zhèng chōng