阿智歌

宋代 饶节
吕卿诸子森如猬,不作世间儿女气。封胡羯末自行列,麟凤龟龙各异致。 小儿阿智甫七龄,衮衮似欲无诸兄。疏眉秀目澹玉雪,覆肝立壁开天庭。 自从诸兄授孝经,淋漓笔墨有典刑。客来推席俨在庭,举头揖客客为惊。 吾知吕卿大源委,黄河昆崙千万里。政令凡儿出其中,不扶而直麻生蓬。 况如此雏落落自奇伟,出门汗血当追风。
qīng zhū sēn wèi   zuò shì jiān ér fēng jié háng liè lín   fèng guī lóng zhì    
xiǎo ér ā zhì líng   gǔn gǔn shì zhū xiōng shū méi xiù dàn xuě   gān kāi tiān tíng    
cóng zhū xiōng shòu xiào jīng   lín yǒu diǎn xíng lái tuī yǎn zài tíng   tóu wèi jīng    
zhī qīng yuán wěi   huáng kūn lún qiān wàn zhèng lìng fán ér chū zhōng   ér zhí shēng péng    
kuàng chú luò luò wěi   chū mén hàn xuè dāng zhuī fēng