阿育王山晋松歌

唐代 全祖望
五马浮渡江,一马化为龙。遗鳞夜堕浙河东,遂成阿育王山之老松。 风饕雪酷一千七百载,取精酝灵良已浓。忽然寒芒发古干,犹疑典午劫火青熊熊。 桃源桃不见,栗里栗已空。兰亭之兰成荒丛,谁似兹松长葱葱。 何人附会梵力雄,谓是刘郎舍利著芳踪。应笑刘郎故物迁播如转蓬,而今雁鼎祗合谩村童。 岿然老松乃神物,岂关八万四千塔影所昭融。梨洲老人夸智果,倘校资格那得同。 诸君且和我,叉手松下哦长风。八叉未竟惊涛出,松花散落光蔚蔚。 想为诗人曜渴笔,我诗便与老松双突兀。
jiāng   huà wèi lóng lín duò zhè dōng suì   chéng ā wáng shān zhī lǎo sōng    
fēng tāo xuě qiān bǎi zǎi   jīng yùn líng liáng nóng rán hán máng gàn yóu   diǎn jié huǒ qīng xióng xióng    
táo yuán táo jiàn   kōng lán tíng zhī lán chéng huāng cóng shuí   shì sōng zhǎng cōng cōng    
rén huì fàn xióng   wèi shì liú láng shè zhù fāng zōng yīng xiào liú láng qiān zhuǎn péng ér   jīn yàn dǐng zhī mán cūn tóng    
kuī 岿 rán lǎo sōng nǎi shén   guān wàn qiān yǐng suǒ zhāo róng zhōu lǎo rén kuā zhì guǒ tǎng   xiào de tóng    
zhū jūn qiě   chā shǒu sōng xià ó cháng fēng chā wèi jìng jīng tāo chū sōng   huā sàn luò guāng wèi wèi    
xiǎng wèi shī rén yào   shī biàn 便 lǎo sōng shuāng