阿齐一首寄内子南昌

清代 王浩
阿齐一笑龋其齿,行傍几案貌甚美。十年婚宦有此女,那能对之阙欢喜。 常令失想梦亦笑,如此妙诣岂有理。有时对镜自呼狗,亦或抱枕认作子。 爱花腹猫当马骑,见赤脚婢呼鬼鬼。宵来乞母拍使睡,向明唤爷吻而起。 万古不故此微物,往觉四大无其伟。令我忽忽忆幼年,一时所向辄披靡。 跨兄铄姊恃母慈,宁遂常儿习拜跪。秖今百年了万里,投入母怀惟尺咫。 大车怒马不称意,惟母两臂差可倚。逢人低头谢不速,思及儿时真愧死。 乃知神勇即天情,谁能持斧斫阵垒。作诗写心寄吾内,欢极泪落盈吾纸。 一事阿齐吾羡汝,汝今有父吾则已。
ā xiào chǐ 齿   xíng bàng àn mào shén měi shí nián hūn huàn yǒu   néng duì zhī quē huān    
cháng lìng shī xiǎng mèng xiào   miào yǒu yǒu shí duì jìng gǒu   huò bào zhěn rèn zuò    
ài huā māo dāng   jiàn chì jiǎo guǐ guǐ xiāo lái pāi shǐ shuì 使 xiàng   míng huàn wěn ér    
wàn wēi   wǎng jué wěi lìng yòu nián   shí suǒ xiàng zhé    
kuà xiōng shuò shì   níng suì cháng ér bài guì zhī jīn bǎi nián le wàn tóu   huái wéi 怀 chǐ zhǐ    
chē chēng   wéi liǎng chā féng rén tóu xiè   ér shí zhēn kuì    
nǎi zhī shén yǒng tiān qíng   shuí néng chí zhuó zhèn lěi zuò shī xiě xīn nèi huān   lèi luò yíng zhǐ    
shì ā xiàn   jīn yǒu