傲霜亭

宋代 崔敦礼
霜风吹惨入园林,零落阶前满地金。 赖有翠蕤堪采摘,伴人犹守岁寒心。
shuāng fēng chuī cǎn yuán lín   líng luò jiē qián mǎn jīn  
lài yǒu cuì ruí kān cǎi zhāi   bàn rén yóu shǒu suì hán xīn