庵中独居感怀三首 其二

宋代 陆游
自闭庵门不点灯,惰耕村叟罢参僧。一生已是胶黏日,投老安能夏造冰。 顽面敢辞乾汝唾,蔬餐聊得曲吾肱。高舂睡熟无多笑,那有禅师解放鹰。
ān mén diǎn dēng   duò gēng cūn sǒu cān sēng shēng shì jiāo nián   tóu lǎo ān néng xià zào bīng
wán miàn gǎn qián tuò   shū cān liáo gōng gāo chōng shuì shú duō xiào   yǒu chán shī jiě fàng yīng