暗香·停云望极

宋代 彭子翔
停云望极。问秀溪何似,英溪风月。劫火灰飞,又见雕檐照寒碧。何事归来归去,似熙载、江南江北。还又向、殊乡初度。故乡人,却为客。是则。家咫尺。不是有、莼羹鲈鳓堪忆。从心时节。消得山阴几双屐。莫把放翁笑我,又似忆、平泉花石。篱菊老,梅枝亚,不归怎得。
tíng yún wàng wèn xiù   yīng fēng yuè jié huǒ huī fēi   yòu jiàn diāo yán zhào hán shì guī lái guī   shì zǎi jiāng nán jiāng běi hái yòu xiàng shū xiāng chū xiāng rén   què wèi shì jiā zhǐ chǐ shì yǒu chún gēng kān cóng xīn shí jié xiāo de shān yīn shuāng fàng wēng xiào   yòu shì píng quán huā shí lǎo   méi zhī   guī zěn de