暗香·壬戌奉读逸兄春雪见忆新词,敬和

清代 魏元戴
窗前雪色。是天增一倍,幽人寒洁。休要春晴,总把花枝数分勒。 可惜遁荒季子,爱管领、沧江萧瑟。却劳想、柏榼蕉龛,欢聚不多得。 空忆。天极北。有玉树交枝,冷犯孤日。苍茫独立。顿袖寒生帽檐侧。 一片光摇银海,经千态、浮云变灭。但冉冉消不尽,春风词笔。
chuāng qián xuě shì tiān zēng bèi yōu   rén hán jié xiū yào chūn qíng zǒng   huā zhī shù fēn lēi      
dùn huāng   ài guǎn lǐng cāng jiāng xiāo què láo xiǎng bǎi jiāo kān huān   duō de        
kōng tiān běi yǒu shù jiāo zhī lěng fàn   cāng máng dùn xiù hán shēng mào yán          
piàn guāng yáo yín hǎi   jīng qiān tài yún biàn miè dàn rǎn rǎn xiāo jìn chūn fēng