安溪

宋代 李新
岸草绵绵一叶舟,野烟开尽水光浮。 寺连野竹微茫见,溪出寒山自在流。 愁里诗情随浩渺,鸟边春梦入钩辀。 泉嘶石鼎新茶熟,且为山僧更少留。
àn cǎo mián mián zhōu   yān kāi jǐn shuǐ guāng
lián zhú wēi máng jiàn   chū hán shān zai liú
chóu shī qíng suí hào miǎo   niǎo biān chūn mèng gōu zhōu
quán shí dǐng xīn chá shú   qiě wéi shān sēng gèng shǎo liú