按田

宋代 黄庭坚
河水积峥嵘,山雪晴索寞。 幽斋怯寒威,况复出城郭。 马为蝟毛缩,人叹狐裘薄。 淤泥虎迹交,丛社乌声乐。 桥经野烧断,崖值天风落。 泄云迷鸿蒙,戴石瘦荦嶨。 攀缘若登天,扶服如入橐。 穷幽至河麋,落日更盘礡。 新民数十家,飘寓初栖托。 壮产无惰农,荒榛尽开凿。 临流遣官丁,悉使呼老弱。 恩言谕官意,鄣水陂可作。 春秧百顷秔,秋报千仓获。 掉头笑应侬,吾麦自不恶。 麦苗不为稻,诚恐非民瘼。 不知肉食者,何必苦改作。 我行疲鞍马,且用休羁络。 艰难相顾叹,共道折腰错。 势穷不得已,来自取束缚。 月明夜萧萧,解衣宽带索。 卧看云行天,北斗挂屋角。 析薪爨酒鼎,兴至且相酌。
shuǐ zhēng róng   shān xuě qíng suǒ
yōu zhāi qiè hán wēi   kuàng chū chéng guō
wèi wèi máo suō   rén tàn qiú báo
jiāo   cóng shè shēng yuè
qiáo jīng shāo duàn   zhí tiān fēng luò
xiè yún hóng 鸿 méng   dài shí shòu luò xué
pān yuán ruò dēng tiān   tuó
qióng yōu zhì   luò gèng pán
xīn mín shù shí jiā   piāo chū tuō
zhuàng chǎn duò nóng   huāng zhēn jǐn kāi záo
lín liú qiǎn guān dīng   shǐ 使 lǎo ruò
ēn yán guān   zhāng shuǐ bēi zuò
chūn yāng bǎi qǐng jīng   qiū bào qiān cāng huò
diào tóu xiào yīng nóng   mài è
mài miáo wéi dào   chéng kǒng fēi mín
zhī ròu shí zhě   gǎi zuò
xíng ān   qiě yòng xiū luò
jiān nán xiāng tàn   gòng dào zhé yāo cuò
shì qióng de   lái shù
yuè míng xiāo xiāo   jiě kuān dài suǒ
kàn yún xíng tiān   běi dǒu guà jiǎo
xīn cuàn jiǔ dǐng   xīng zhì qiě xiāng zhuó