安人赵氏哀词

宋代 程公许
商飚之萧瑟兮,百草莽其披离。 何深之敷蕙兮,蔼芳华其不亏。 物有生而专媺兮,岂伊人而不然。 见浚房其窈窕兮,非从夫将孰称贤。 媚璇源之驶浏兮,四仟之峰截业。 衮衣蔼其硕肤兮,庶几君子有斋季女淑且明兮, 天作之对奚苟求。懿玉屏之有孙兮, 嗣宽间之洁修。面嘉命其必敬戒兮, 庶几君子之好逑。歌福履之将兮, 咏室家之宜。敝屣珠玉呈何有兮, 佩礼义而服书诗。顾俗好之鹜荣兮, 得则盈而失则沮。媺君子其不羣兮, 期百岁而偕处。夫何孤鸾一朝而押镜兮, 悼亡赋而鬓盐酸。念夫秩之有典兮, 幽明离隔其忍忘。冷避邪而烬绝兮, 叠旁行其地质学蟊。耿松风这夜月兮, 尚欣欠以从舅姑之游。悼人命其孰司兮, 参大衍其非夭。信流芳之示沫兮, 岂独华发而白寿。苟天理之可恃兮, 君子之步其丹霄。汤沐大国日可冀兮, 尚足慰芳魂於一丘。
shāng biāo zhī xiāo   bǎi cǎo mǎng  
shēn zhī huì   ǎi fāng huá kuī  
yǒu shēng ér zhuān měi   rén ér rán  
jiàn jùn fáng yǎo tiǎo   fēi cóng jiāng shú chēng xián  
mèi xuán yuán zhī shǐ liú   qiān zhī fēng jié  
gǔn ǎi shuò   shù jūn zi yǒu zhāi shū qiě míng  
tiān zuò zhī duì gǒu qiú píng zhī yǒu sūn    
kuān jiān zhī jié xiū miàn jiā mìng jìng jiè    
shù jūn zi zhī hǎo qiú zhī jiāng    
yǒng shì jiā zhī zhū chéng yǒu    
pèi ér shū shī hǎo zhī róng    
yíng ér shī měi jūn zi qún    
bǎi suì ér xié chù luán zhāo ér jìng    
dào wáng ér bìn yán suān niàn zhì zhī yǒu diǎn    
yōu míng rěn wàng lěng xié ér jìn jué    
dié páng xíng zhì xué máo gěng sōng fēng zhè yuè    
shàng xīn qiàn cóng jiù zhī yóu dào rén mìng shú    
cān yǎn fēi yāo xìn liú fāng zhī shì    
huá ér bái shòu 寿 gǒu tiān zhī shì    
jūn zi zhī dān xiāo tāng guó    
shàng wèi fāng hún qiū