安仁挹仙亭

宋代 吴芾
区区终日困尘劳,长恨仙山去路遥。 岂谓一朝供顾挹,坐令逸气出层霄。
zhōng kùn chén láo   cháng hèn xiān shān yáo
wèi zhāo gōng   zuò lìng chū céng xiāo