安仁晓行

宋代 朱熹
夙驾安仁道,行行得自娱。荒山围野阔,远树出林孤。 景晦长烟合,天寒碧草枯。归心怀往路,极目向平芜。
jià ān rén dào   xíng xíng huāng shān wéi kuò   yuǎn shù chū lín
jǐng huì cháng yān   tiān hán cǎo guī xīn huái 怀 wǎng   xiàng píng