安平泉

宋代 苏轼
策杖徐徐步此山,拨云寻径兴飘然。凿开海眼知何代,种出菱花不计年。 烹茗僧誇瓯泛雪,炼丹人化骨成仙。当年陆羽空收拾,遗却安平一片泉。
zhàng shān   yún xún jìng xīng piāo rán záo kāi hǎi yǎn zhī dài   zhǒng chū líng huā nián
pēng míng sēng kuā ōu fàn xuě   liàn dān rén huà chéng xiān dāng nián kōng shōu shí   què ān píng piàn quán