按麦行和魏定父韵

宋代 王之道
号啼莫怪妻子疏,麦秋恰了偿官租。 嘘嚅湿沫鱼在陆,伤时令我思唐虞。 平和还易有何说,大要丰财贵知节。 相扶相吊来流亡,问言豆叶何时黄。 远哉天道所不晓,人比前年孰多少。
hào guài shū   mài qiū qià le cháng guān
shī 湿 zài   shāng shí lìng táng
píng hái yǒu shuō   yào fēng cái guì zhī jié
xiāng xiāng diào lái liú wáng   wèn yán dòu shí huáng
yuǎn zāi tiān dào suǒ xiǎo   rén qián nián shú duō shǎo