安公子·柳老荷花尽

宋代 晁补之
柳老荷花尽。夜来霜落平湖净。征雁横天鸥舞乱,鱼游清镜。又还是、当年我向江南兴。移画船、深渚蒹葭映。对半篙碧水,满眼青山魂凝。一番伤华鬓。放歌狂饮犹堪逞。水驿孤帆明夜事,此欢重省。梦回处、诗塘春草愁难整。官情与、归期终朝竞。记它年相访,认取斜川三迳。
liǔ lǎo huā jǐn lái shuāng luò píng jìng zhēng yàn héng tiān ōu luàn   yóu qīng jìng yòu hái shì dāng nián xiàng jiāng nán xīng huà chuán shēn zhǔ jiān jiā yìng duì bàn gāo shuǐ   mǎn yǎn qīng shān hún níng fān shāng huá bìn fàng kuáng yǐn yóu kān chěng shuǐ 驿 fān míng shì   huān zhòng shěng mèng huí chù shī táng chūn cǎo chóu nán zhěng guān qíng guī zhōng zhāo jìng nián xiāng fǎng 访   rèn xié chuān sān jìng