安分歌

宋代 白玉蟾
神仙底事君知否,君若知兮求不苟。 先且回头自揣量,须量瞒心方开口。 神仙有术非不传,也要侬家有夙缘。 若也人人皆会得,天机容易向人言。 学道学仙须笃志,时然一念无疑意。 如是操心无始终,又道辨金将火试。 你们心地荆棘多,善根才发便成魔。 若能先合神仙意,已分无时也奈何。 心地不明言行恶,做出事来须是错。 自家无取他无求,思量何似当初莫。 恁地思量本故然,且教自己故心坚。 君看古今得事者,一片灵台必不然。 未见志人须愿见,逢着人时心百变。 何缘传授有易难,自是玄门未历炼。 问你如何不料量,自家穷达任穹苍。 但且奈心依本分,人言有麝自然香。 玉蟾本是山林客,寻个好心人难得。 于今且趁草鞋壮,脸似桃红眼正黑。 玉蟾你也好獃头,何似拂袖归去休。 有可度人施设处,便还钟吕逞风流。 无人知,独自去,白云千里不回顾。 依前守取三脚铛,且把清风明月煮。
shén xiān shì jūn zhī fǒu   jūn ruò zhī qiú gǒu
xiān qiě huí tóu chuāi liàng   liàng mán xīn fāng kāi kǒu
shén xiān yǒu shù fēi chuán   yào nóng jiā yǒu yuán
ruò rén rén jiē huì de   tiān róng xiàng rén yán
xué dào xué xiān zhì   shí rán niàn
shì cāo xīn shǐ zhōng   yòu dào biàn jīn jiāng huǒ shì
men xīn jīng duō   shàn gēn cái biàn 便 chéng
ruò néng xiān shén xiān   fēn shí nài
xīn míng yán xíng è   zuò chū shì lái shì cuò
jiā qiú   liáng dāng chū
nèn liáng běn rán   qiě jiào xīn jiān
jūn kàn jīn shì zhě   piàn líng tái rán
wèi jiàn zhì rén yuàn jiàn   féng zhe rén shí xīn bǎi biàn
yuán chuán shòu yǒu nán   shì xuán mén wèi liàn
wèn liào liàng   jiā qióng rèn qióng cāng
dàn qiě nài xīn běn fèn   rén yán yǒu shè rán xiāng
chán běn shì shān lín   xún hǎo xīn rén nán de
jīn qiě chèn cǎo xié zhuàng   liǎn shì táo hóng yǎn zhèng hēi
chán hǎo dāi tóu   xiù guī xiū
yǒu rén shī shè chǔ   biàn 便 hái zhōng chěng fēng liú
rén zhī     bái yún qiān huí
qián shǒu sān jiǎo dāng   qiě qīng fēng míng yuè zhǔ