哀哉行 其二
燕京小儿眉目青,出门嬉戏娘叮咛。一蹙容颜问所欲,恨不上摘月与星。
岂意今秋值丧乱,兄妹散失身伶俜。北去伤心涕泪零,风沙满面栖荒坰。
长成被发能跃马,阴山射猎无时停。回首宁不念乡国,长城日落天冥冥。
哀哉行,谁堪听。
yān
燕
jīng
京
xiǎo
小
ér
儿
méi
眉
mù
目
qīng
青
,
chū
出
mén
门
xī
嬉
xì
戏
niáng
娘
dīng
叮
níng
咛
yī
。
cù
一
róng
蹙
yán
容
wèn
颜
suǒ
问
yù
所
hèn
欲
,
bù
恨
shàng
不
zhāi
上
yuè
摘
yǔ
月
xīng
与
星
。
qǐ
岂
yì
意
jīn
今
qiū
秋
zhí
值
sāng
丧
luàn
乱
,
xiōng
兄
mèi
妹
sàn
散
shī
失
shēn
身
líng
伶
pīng
俜
běi
。
qù
北
shāng
去
xīn
伤
tì
心
lèi
涕
líng
泪
fēng
零
,
shā
风
mǎn
沙
miàn
满
qī
面
huāng
栖
jiōng
荒
坰
。
zhǎng
长
chéng
成
bèi
被
fā
发
néng
能
yuè
跃
mǎ
马
,
yīn
阴
shān
山
shè
射
liè
猎
wú
无
shí
时
tíng
停
huí
。
shǒu
回
níng
首
bù
宁
niàn
不
xiāng
念
guó
乡
cháng
国
,
chéng
长
rì
城
luò
日
tiān
落
míng
天
míng
冥
冥
。
āi
哀
zāi
哉
xíng
行
,
shuí
谁
kān
堪
tīng
听
。